Ngược thời gian
Cuộc đời giống như dòng sông. Trước đó đâu thể nói được dòng sông không qua những thác ghềnh. Giờ dòng sông chảy qua những bến bờ mịnh màn, nước xanh trong in bóng trời mây. Nếu vì sợ thác ghềnh, thì dòng sông đâu chảy tiếp được!
Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017
Thứ Ba, 19 tháng 1, 2016
Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015
Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014
Huyền mơ
Em ở đâu
Để anh gửi nhung nhớ
Đêm mơ huyền
Ẩn hiện ánh sương khuya
Những phút giây
Mang tên miền kỉ niệm
Đâu màn đêm
Ánh mắt lặng nhìn nhau
Nhờ đơm đớm
Chớp tắt, chớp tắt...
Thẹn thùng lời gửi trao
Ôi thời gian
Trôi
xa mãi
Dẫu hư hao
Riêng lòng a bao năm
thắm đượm màu
Lập lòe đơm đớm
...
Nhớ người xa
-adgs-
Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014
LÀM SAO EM BIẾT
Làm sao nói cho em
Vì anh quá yêu em
Làm sao với tất cả
Những kỉ niệm nhạt nhòa
Bao năm thành đá cuội
Chôn vùi tận biển sâu
Làm sao biết tím sầu
Và em đâu biết được
Có bao giờ em hiểu
Anh yêu em dường nào
Làm sao anh quên em
Bao đêm lặng lẽ buồn
Đốt thời gian mờ khói
Chờ đợi lời thư em
Làm sao nói cho em
Anh đem lời nguyện cầu
Kẻ mang tình tội lỗi
Chơi vơi chỉ niềm đau
Làm sao nói nên lời
Em nơi nào em biết
Tình đơn phương mới hiểu
Bao nhiêu lời lặng im.
-adgs-
Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014
Tình Thơ Thập Giá
Nếu em đến để tìm thi ca trọng đại
Thì về đi, kìa vườn nhà ai sai trái
Lời thơ tôi rất non nớt vụng dại
Vườn mở cửa mà chưa một người ghé lại hỏi thăm!
Thôi em ạ hãy về đi em nhé
Hoa nhà ai đã nhè nhẹ hương bay
Nếu em đến để tìm áng thơ say
Thì về đi, tôi chưa một ngày biết mộng mơ
Tôi nói thật em ơi đừng bỡ ngỡ
Thơ của tôi là tình thơ Thập Giá
Lời thơ tôi khô khan như rào gai tượng đá
Vườn thơ tôi không có áo lụa thướt tha
Không có sân trường thương đôi guốc nhỏ mặn mà
Tôi nói thật, tôi không biết làm thơ suối tóc cài hoa
Tôi nói thật, tôi không biết làm thơ nón lá che bờ gió thu
Em có thấy những chiều mưa lá rũ
Nghĩa trang buồn Thập Giá phủ rêu phong
Em có thấy se sắt cõi lòng
Thương tượng Chúa khi chiều về nắng ngả
Nghĩa trang buồn Thập Giá gầy nhắm mắt lặng im
Em có thấy khi nắng dãi đồi sim
Nghĩa trang buồn trên Thập Giá Chúa tìm tình yêu
Em có thấy những buổi chiều nắng quái
Tượng Chúa gầy như sợ hãi cô đơn
Thơ của tôi không có âu yếm giận hờn
Tôi đã hứa một lời trung kiên mãi
Viết thơ tình cho Thập Giá mà thôi.
-lm Nguyễn Tầm Thường-
-adgs-
-lm Nguyễn Tầm Thường-
-adgs-
Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014
Còn yêu một ngày...
Nếu chỉ còn 1 ngày để sống.
Sẽ là một ngày không như…mọi ngày.
Không đủ thời gian để nói lời cảm ơn.
Không đủ thời gian để nói lời xin lỗi.
Không đủ thời gian để nói lời chia tay.
Không đủ thời gian để làm những điều mình muốn.
Không đủ thời gian để yêu nhiều hơn.
Không đủ thời gian để bớt giận hờn.
Không đủ thời gian để tẩy xóa những day dứt, những chua cay.
Nếu bạn còn một ngày để sống bạn sẽ làm gì?
Từ hồi còn nhỏ, tôi thường hay tự hỏi, tại sao mình lại sinh
ra trong đời này?
Mình sống để làm gì?
Ý nghĩa của cuộc sống là gì?
Sau này lớn lên một chút, chứng kiến cuộc đời có nhiều thù
hận, lừa dối, cãi vã, đôi lúc tôi càng cảm thấy chán nản, tôi tự hỏi chẳng lẽ
cuộc đời chỉ có thế? Vậy con người sống để làm gì?
Tóm lại, ý nghĩa lớn nhất của cuộc sống chính là: Có một ai
đó để yêu, có một việc gì đó để làm, và có một điều gì đó để mà hy vọng.
Nếu bạn còn một ngày để sống?
Bạn sẽ nghĩ tới những ai?
Bạn sẽ muốn nói gì tới họ?
Bạn còn tâm nguyện gì chưa làm không?
Khi đọc tới đây, bạn đừng quên thăm hỏi những người bạn đang
nghĩ tới, đừng quên bắt tay vào thực hiện những ước mơ của mình.
Bạn hãy sống như ngày mai phải chết, yêu như ngày mai phải
cách xa, thực hiện ước mơ của bạn như thể nó là cơ hội cuối cùng trong cuộc đời
bạn. Và cuối cùng, sống thanh thản, tự do, tự tại. Cuộc đời có bao nhiêu đâu mà
bon chen, ganh đua, nghi kị lẫn nhau. Hãy dành những thời khắc ấy cho tình yêu,
cho những điều tốt đẹp.
Nếu lỡ mình chỉ còn sống được một ngày thì sao nhỉ? Có nhiều
điều mình phải làm. Hai mươi tư giờ mình sẽ chia thật đều: sáu giờ cho bạn bè,
sáu giờ cho gia đình, sáu giờ cho người ấy và sáu giờ cho bản thân. Nhiều khi
nghĩ bản thân mình nhận được gì từ mọi người và mình làm được gì cho mọi người
hay chưa? Mình sẽ làm thật nhiều cho những người mình yêu thương. Dù điều đó
không lớn, không quan trọng nhưng mình hi vọng những người mình yêu mến sẽ cảm
thấy điều đó quý giá.
Nếu chỉ còn một ngày được sống, mình muốn ngày đó trời sẽ
mưa. Vì mình thích trời mưa! Mình nhớ có một người từng nói mình thế này: “Bạn
bảo bạn yêu nắng, tại sao khi nắng lên bạn lại đội mũ? Bạn nói bạn yêu mưa, tại
sao khi mưa trĩu hạt bạn lại bung dù để cho hạt mưa không chạm vào bạn?”. Mình
rất thích câu nói đó, một ngày để sống, mình sẽ sống trọn với cơn mưa, để cho
mưa ôm lấy mình, ôm lấy đôi mắt mình, hôn lên đôi môi mình. Trời mưa khiến tim
mình vui, mình thích tiếng mưa rơi, thích tiếng cười của những đứa trẻ thơ
trong mưa, nó khiến mình yêu cuộc sống hơn.
Nếu chỉ còn một ngày để sống, mình sẽ không bên “ấy” đâu.
Mình chỉ gặp “ấy” một lát thôi, mình sẽ đi ngay. Vì mình không muốn “ấy” chiếm
hết cả một ngày cuối cùng của mình. Vì khi ở bên “ấy”, mình không thể dứt ra
được. “Ấy” cho mình một cảm giác ấm áp, một cảm giác được che chở, bên “ấy”,
mình thấy an toàn hơn bao giờ hết. Một ngày! Có lẽ không đủ cho một câu chuyện,
không đủ cho một cái ôm, không đủ cho một nụ hôn và hơn hết không đủ cho một
tình yêu “ấy” nhỉ! Nhưng mình nguyện yêu “ấy” cho dù chỉ một ngày thôi, mình
thấy hạnh phúc lắm rồi. Đừng cố quên “ấy” ơi! Hãy giữ tình yêu của mình vào
tim. Hãy cứ nhảy múa cho đến khi môi có thể mỉm cười khi nghĩ về tình yêu ấy.
Một người kỉ nữ thực thụ có thể cười trong những lúc đau khổ nhất. Mình yêu
“ấy” không bằng đôi mắt, không bằng đôi tai mà bằng trái tim.
Mình chỉ mong “ấy” đến bên mình, nắm tay mình, ôm mình vào
lòng và yêu mình bằng cả trái tim. Để mai kia lỡ mình không còn bên “ấy” nữa lỡ
tai mình không còn nghe được giọng của “ấy”, lỡ mắt mình không còn được nhìn
thấy “ấy” và tim mình không còn được đập chung nhịp với “ấy” thì mình cũng
không hối tiếc vì được bên “ấy” lần cuối. Một ngày! Chỉ đủ cho mình nhìn “ấy”,
đủ cho mình nói câu “Tớ iêu ấy” với “ấy”. Dù chỉ một ngày nhưng là một ngày ý
nghĩa thì một ngày đó mình sống đâu có lãng phí phải không “ấy”? Mình ước giây
phút này lặng mãi để tim được bình yên, mình được phép nhớ về “ấy”. Mình thích
cách “ấy” cười và nhìn mình nó khiến tim mình ấm áp. Mình không tìm thấy cảm
giác đó ở những người xung quanh. Mình yêu “ấy” đơn giản vì “ấy” khiến mình
hạnh phúc. Vui lên “ấy” nhé! Ấm áp và không còn u tối nữa.
Một ngày của mình phải kết thúc thôi, bao nhiêu đây đủ khiến
mình cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa. Dù còn một ngày để sống, mình rất vui vì
những gì mình làm được. Mình không muốn một ngày cuối cùng của mình trôi qua vô
ích. Mình muốn sống trọn vẹn về thời gian lẫn ý nghĩa như thế cuộc sống của
mình mới có ích. Mình không thấy hối tiếc vì góp hơi thở, góp nhịp tim vào mặt
đất này.
Con người ai cũng có tình thương cả, tại sao phải để đến
ngày cuối cùng mới trao yêu thương?
Mở lòng mình đi nào!
(trích Hãy mở rộng yêu thương!)
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)








