Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Còn yêu một ngày...

Nếu chỉ còn 1 ngày để sống.

Sẽ là một ngày không như…mọi ngày.

Không đủ thời gian để nói lời cảm ơn.

Không đủ thời gian để nói lời xin lỗi.

Không đủ thời gian để nói lời chia tay.

Không đủ thời gian để làm những điều mình muốn.

Không đủ thời gian để yêu nhiều hơn.

Không đủ thời gian để bớt giận hờn.

Không đủ thời gian để tẩy xóa những day dứt, những chua cay.

Nếu bạn còn một ngày để sống bạn sẽ làm gì?

Từ hồi còn nhỏ, tôi thường hay tự hỏi, tại sao mình lại sinh ra trong đời này?

Mình sống để làm gì?

Ý nghĩa của cuộc sống là gì?


Sau này lớn lên một chút, chứng kiến cuộc đời có nhiều thù hận, lừa dối, cãi vã, đôi lúc tôi càng cảm thấy chán nản, tôi tự hỏi chẳng lẽ cuộc đời chỉ có thế? Vậy con người sống để làm gì?

Tóm lại, ý nghĩa lớn nhất của cuộc sống chính là: Có một ai đó để yêu, có một việc gì đó để làm, và có một điều gì đó để mà hy vọng.

Nếu bạn còn một ngày để sống?

Bạn sẽ nghĩ tới những ai?

Bạn sẽ muốn nói gì tới họ?

Bạn còn tâm nguyện gì chưa làm không?

Khi đọc tới đây, bạn đừng quên thăm hỏi những người bạn đang nghĩ tới, đừng quên bắt tay vào thực hiện những ước mơ của mình.

Bạn hãy sống như ngày mai phải chết, yêu như ngày mai phải cách xa, thực hiện ước mơ của bạn như thể nó là cơ hội cuối cùng trong cuộc đời bạn. Và cuối cùng, sống thanh thản, tự do, tự tại. Cuộc đời có bao nhiêu đâu mà bon chen, ganh đua, nghi kị lẫn nhau. Hãy dành những thời khắc ấy cho tình yêu, cho những điều tốt đẹp.

Nếu lỡ mình chỉ còn sống được một ngày thì sao nhỉ? Có nhiều điều mình phải làm. Hai mươi tư giờ mình sẽ chia thật đều: sáu giờ cho bạn bè, sáu giờ cho gia đình, sáu giờ cho người ấy và sáu giờ cho bản thân. Nhiều khi nghĩ bản thân mình nhận được gì từ mọi người và mình làm được gì cho mọi người hay chưa? Mình sẽ làm thật nhiều cho những người mình yêu thương. Dù điều đó không lớn, không quan trọng nhưng mình hi vọng những người mình yêu mến sẽ cảm thấy điều đó quý giá.

Nếu chỉ còn một ngày được sống, mình muốn ngày đó trời sẽ mưa. Vì mình thích trời mưa! Mình nhớ có một người từng nói mình thế này: “Bạn bảo bạn yêu nắng, tại sao khi nắng lên bạn lại đội mũ? Bạn nói bạn yêu mưa, tại sao khi mưa trĩu hạt bạn lại bung dù để cho hạt mưa không chạm vào bạn?”. Mình rất thích câu nói đó, một ngày để sống, mình sẽ sống trọn với cơn mưa, để cho mưa ôm lấy mình, ôm lấy đôi mắt mình, hôn lên đôi môi mình. Trời mưa khiến tim mình vui, mình thích tiếng mưa rơi, thích tiếng cười của những đứa trẻ thơ trong mưa, nó khiến mình yêu cuộc sống hơn.

Nếu chỉ còn một ngày để sống, mình sẽ không bên “ấy” đâu. Mình chỉ gặp “ấy” một lát thôi, mình sẽ đi ngay. Vì mình không muốn “ấy” chiếm hết cả một ngày cuối cùng của mình. Vì khi ở bên “ấy”, mình không thể dứt ra được. “Ấy” cho mình một cảm giác ấm áp, một cảm giác được che chở, bên “ấy”, mình thấy an toàn hơn bao giờ hết. Một ngày! Có lẽ không đủ cho một câu chuyện, không đủ cho một cái ôm, không đủ cho một nụ hôn và hơn hết không đủ cho một tình yêu “ấy” nhỉ! Nhưng mình nguyện yêu “ấy” cho dù chỉ một ngày thôi, mình thấy hạnh phúc lắm rồi. Đừng cố quên “ấy” ơi! Hãy giữ tình yêu của mình vào tim. Hãy cứ nhảy múa cho đến khi môi có thể mỉm cười khi nghĩ về tình yêu ấy. Một người kỉ nữ thực thụ có thể cười trong những lúc đau khổ nhất. Mình yêu “ấy” không bằng đôi mắt, không bằng đôi tai mà bằng trái tim.

Mình chỉ mong “ấy” đến bên mình, nắm tay mình, ôm mình vào lòng và yêu mình bằng cả trái tim. Để mai kia lỡ mình không còn bên “ấy” nữa lỡ tai mình không còn nghe được giọng của “ấy”, lỡ mắt mình không còn được nhìn thấy “ấy” và tim mình không còn được đập chung nhịp với “ấy” thì mình cũng không hối tiếc vì được bên “ấy” lần cuối. Một ngày! Chỉ đủ cho mình nhìn “ấy”, đủ cho mình nói câu “Tớ iêu ấy” với “ấy”. Dù chỉ một ngày nhưng là một ngày ý nghĩa thì một ngày đó mình sống đâu có lãng phí phải không “ấy”? Mình ước giây phút này lặng mãi để tim được bình yên, mình được phép nhớ về “ấy”. Mình thích cách “ấy” cười và nhìn mình nó khiến tim mình ấm áp. Mình không tìm thấy cảm giác đó ở những người xung quanh. Mình yêu “ấy” đơn giản vì “ấy” khiến mình hạnh phúc. Vui lên “ấy” nhé! Ấm áp và không còn u tối nữa.

Một ngày của mình phải kết thúc thôi, bao nhiêu đây đủ khiến mình cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa. Dù còn một ngày để sống, mình rất vui vì những gì mình làm được. Mình không muốn một ngày cuối cùng của mình trôi qua vô ích. Mình muốn sống trọn vẹn về thời gian lẫn ý nghĩa như thế cuộc sống của mình mới có ích. Mình không thấy hối tiếc vì góp hơi thở, góp nhịp tim vào mặt đất này.

Con người ai cũng có tình thương cả, tại sao phải để đến ngày cuối cùng mới trao yêu thương?


Mở lòng mình đi nào!
(trích Hãy mở rộng yêu thương!)

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2014

Masouer! tiếng gọi thì thầm

 Masouer! tiếng gọi thì thầm


Phạm Ẩn Lan


Đôi mắt ấy một khi ngước lên hẳn đẹp mất hồn ! Mới chợt nhìn thấy em hắn muốn rụng tim rồi huống chi…Ám ảnh đêm về, hắn tưởng tượng khuôn mặt em như đang kề bên, đôi mắt, như hai giọt sương long lanh trên cánh lá sen, ngước lên nhìn hắn và hắn cũng mạnh bạo nhìn em, đăm đắm, trái tim hắn lại một lần nữa tan ra thành nước !
Sáng sáng hắn bắt đầu đóng đinh ở quán bán nước ế ẩm trước mặt ngôi trường cấp hai vắng teo học sinh vì đang kỳ nghỉ hè. Nhấm nháp mấy miếng cốc ổi chua lè, hắn bổi hổi ngồi chờ em đi đến. Em không vào quán, cũng chẳng nhìn hắn mà biến vào cái cổng to luôn khép kín của khu nhà dòng thánh Phao-lô. Em vào đó làm gì nhỉ ? - Học đàn ? – Phải rồi, ở đó có lớp dạy piano. Hắn đóan mò rồi bình tĩnh ngồi chờ thêm một rồi hai tiếng đồng hồ nữa. Vẫn không thấy em đi ra. Chán nản, hắn bỏ đi, lang thang một hồi. Về nhà lại chúi đầu vào máy vi tính, dò dò kiếm kiếm.

Một sáng hắn đánh bạo len vào cánh cổng nhà dòng đi theo em. Mới lò dò đi được mấy bước, một bà soeur ở đâu xuất hiện – Xin lỗi anh muốn gặp ai ? Giật mình, như kẻ cắp bị bắt quả tang, hắn lắp bắp – Dạ… Tiếc rẻ, hắn đành để em đi khuất sau hàng cây hùynh anh hoa vàng. Ngọ ngoậy không yên trên chiếc ghế trong phòng khách, hắn trả lời mấy câu khá ngô nghê với bà soeur già. Thế rồi ma xui quỷ khiến, hắn bỗng nghĩ ra tên cái lò dạy võ hắn theo học hồi cấp ba khi thấy bà soeur xoa xoa đầu một thằng bé có thân hình béo tốt như ông di lặc con. – Em muốn học võ không, anh dạy ? Cả thằng bé lẫn bà soeur tròn mắt nhìn anh. – Ôi thật qúi hóa, thầy dạy võ ư, chỗ chúng tôi đang cần ! Trong phút chốc hắn nghiễm nhiên trở thành ông thầy dạy võ để các soeur nhà dòng giải quyết bệnh thừa cân của các bé mẫu giáo. Đây quả thật là cơ hội vàng, ngàn năm có một, hắn chắc mẫm sẽ tiếp cận được em nhờ món võ mà lâu nay hắn tưởng chẳng để làm gì.
Đêm hắn lại mơ thấy ánh mắt em long lanh. Run rẩy, hắn cúi xuống tìm kiếm đôi môi em thì lạ lùng thay một bàn tay mũm mĩm bỗng bịt chặt miệng hắn lại. Tiếng cười khanh khách vang lên sau lưng hắn. Hắn quay phắc thấy thằng bé như ông di lặc con đang dương cung nhắm về phía hắn. Trên vai thằng bé rõ ràng có hai cánh trắng rung rung như thiên thần. Ôi cây cung của thần tình yêu bắn rụng tim hắn rồi sao ! Tỉnh giấc, cả người hắn vả mồ hôi hột.
Nhà trẻ ở đây có quá nhiều lớp. Hắn kiên nhẫn chờ ngày em đưa học trò của mình đến học, nhưng dạy đã giáp vòng các lớp rồi mà chẳng thấy em đâu. Em không là cô giáo, vậy em là gì đây hở trời ?
Hắn lại đến ngồi quán cóc thật sớm để chờ em đến cùng vào một lượt. Từ xa, hắn đã nhìn thấy vóc dáng hiền dịu của em. Khuôn mặt từa tựa đức mẹ, với tia nhìn bình thản không một chút biểu lộ cảm xúc. Bộ quần áo em mặc cũng vậy, không sắc màu. Em thật khác biệt với mọi cô gái khác cùng trang lứa, và điều đó đã cuốn hút hắn như nam châm hút sắt.
Lò dò đi theo, hắn thấy em cũng vào khu nhà trẻ như nhiều cô giáo khác hắn kịp biết mặt. Em là gì, làm gì nhỉ ? Đầu hắn quay quắt với nhiều câu hỏi.
Một buổi trưa hắn ngồi nghỉ giải lao dưới bóng cây trong khu vườn trẻ, chợt thấy em bước ra vườn cùng một đám trẻ con. Một phút chóang váng rồi định thần lại, hắn lén lút lắng nghe các cô cháu cười đùa chơi trò đánh đu cầu tụt. Chờ mãi hắn chẳng nghe lấy một tiếng trẻ con nói cười, tiếng em cũng không nốt. Từ xa, hắn kinh ngạc nhìn những động tác linh họat bằng tay của em, rồi của các em bé cùng những cái miệng há ra, khó khăn, méo mó, những cặp mắt mở to, đau đớn, tức tửi. Chao ôi, tín hiệu của người câm ! Hắn lặng người đi. Hình như có cái gì đó bóp nghẹt tim hắn đến ngột thở. Rủ người trên ghế đá, hắn như không còn trọng lượng.
Hắn bải hỏai trở về nhà. Miệng đắng nghét, chẳng buồn cơm nước, hắn nằm lăn qua trở lại trên giường, mãi vẫn không ngủ được vì cứ nhắm mắt hăn lại thấy những bàn tay phát ra những tín hiệu câm. Nữa đêm hắn lại mơ, lần này hắn là chàng hòang tử đang cùng bảy chú lùn câm hì hụi chặt phá rừng gai nhọn bằng những con dao tí xíu như đồ chơi con trẻ, để vào đặt cho được chiếc hôn lên đôi mắt khép kín thật dịu dàng của em, nàng bạch tuyết còn ngủ vùi trong rừng sâu.
Một lần hắn thọat nhìn thấy em đi ra cùng mẹ bề trên tiễn khách. Em bình thản trao đổi với mấy người ngọai quốc bằng cái miệng thật xinh chứ không dùng tay làm tín hiệu. Thở phào nhẹ nhõm, hắn như cất đi gánh nặng đeo bám suốt cả tuần nay.
Thì ra đó là lớp học đặc biệt nuôi dạy các trẻ câm điếc của dòng thánh Phao lô. Và em, cô sinh viên tốt nghiệp đại học ngọai ngữ đã tình nguyện giúp đỡ các soeur tiến hành dự án do một tổ chức quốc tế phi chính phủ tài trợ. Dự án gồm các khóa dạy trẻ câm điếc làm quen với giao tiếp, ứng xử thông qua thực hành các tín hiệu bằng tay, giúp các em giải phóng ức chế bằng những động tác múa hình thể nhịp nhàng và khéo léo.
Hắn cảm thấy xốn xang trong lòng, lẫn một chút gì như là hổ thẹn. So với em hắn thấy mình thật thấp kém. Ra trường hơn sáu tháng rồi vẫn chưa kiếm nỗi một công việc cho ra hồn, vẫn ôm mộng xuất ngọai học lên thạc sĩ, tiến sĩ nên hắn cứ chúi đầu vào internet tìm kiếm các suất học bỗng, còn không thì những chỗ làm thật tốt, lương cao tính bằng dollar. Khát khao của hắn là thế thì đối tượng người nữ phải là những cô nàng xanh xanh đỏ đỏ ngòai kia cớ sao lại là em, người con gái lành hơn cả con gái nhà lành, tựa như một thánh nữ đồng trinh !
Tự nhiên trong đầu hắn chợt nẩy ra ý nghĩ muốn làm một việc gì đấy để chứng tỏ cho em thấy hắn cũng không đến nỗi nào. Thế là hắn đâm đơn vào một dự án ODA xây dựng cầu cho dân nghèo ở những vùng quê xa xôi của tỉnh Quảng Nam.
Một năm, hai năm…rồi năm năm thấm thoắt qua đi, hắn đã gắn đời trai không toan tính vào số phận của những cây cầu bắt qua những dòng sông, mùa hạ nước lặng lờ, nông chòen chừng nào thì vào mùa mưa sông càng ầm ào hung hãn chừng đó.
Suốt ngày giang thân ngòai mặt đường đốc thúc thi công công trình cho đúng tiến độ, đêm hắn lăn ra ngủ như chết, không biết trời trăng là gì. Cứ đến giấc sáng hắn lại mơ, những giấc mơ ngọt ngào nhất trong đời. Hắn thường thấy mình cùng em bay lượn trong một không gian đầy tiếng nhạc, tiếng hát trong vắt của các thiên thần nhỏ. Đến khi hắn kịp nắm được bàn tay mềm mại của em cũng là lúc hắn tỉnh giấc, tiếc rẻ khôn xiết, nhưng lòng hắn hân hoan quá đổi, hắn lại tiếp tục một ngày giang thân với nắng gió bụi bặm ngòai mặt đường.
Làm việc với một ê kíp kỹ sư Nhật tinh tế và kỷ luật, hắn đã học được bài học vô giá về kinh nghiệm nghề nghiệp, về tinh thần cống hiến không vụ lợi cho xã hội. Tiếp xúc với dân nghèo trên mọi ngã đường công tác, hắn thật sự biết chia xẻ những niềm vui thật nhỏ nhoi với họ, với những người mẹ còng vai gánh nặng đôi quang gánh bấm từng ngón chân trên đường mưa trơn trợt, những em bé chân không, đầu trần lầm lụi cắp vở đến trường trong cái nắng nung người mùa hè. Bây giờ đây, tất cả bọn họ đang ngập ngừng bước lên cây cầu mới còn thơm mùi xi măng với hai mống cầu vững chãi. Hắn đọc được trong ánh mắt họ niềm vui không nói nên lời !
Năm năm đủ rèn luyện sức trai cường tráng. Hình ảnh chàng sinh viên mặt mày non chọet, thân hình gầy gò đã mất đi hồi nào không hay. Duy chỉ mỗi ý nghĩ của hắn về em thì vẫn ngây ngô như thuở nào. Chưa một lần hứa hẹn, mặc dù vậy, hắn vẫn nghĩ em đã thuộc về hắn, vẫn lặng lẽ trong lớp học câm điếc của nhà dòng và em đang chờ đợi hắn !
…..Từ Nhật trở về, chân ướt chân ráo bước xuống phi trường, hắn liền mò về chốn cũ. Mẹ bề trên đon đả tiếp hắn như người quen lâu ngày gặp lại. Để mặc phái đòan của công ty bàn sọan các dự án hỗ trợ cho nhà dòng, hắn bước vội ra vườn trẻ. Ngó tới ngó lui một hồi, không đừng được, hắn buột miệng hỏi thăm em. Em không còn là Đoan Hạnh, cô sinh viên tình nguyện của ngày xưa nữa . Giờ đây em đã là soeur Thérèse Đoan Hạnh, một thánh nữ dòng Phao lồ đang thọ ân chúa ở chốn xa, nơi xứ sở Roma, Italy, chưa thể quay về !
Thật lạ, hắn tự hỏi sao lòng mình trầm tĩnh quá vậy, không một chút xót xa ! Hắn nghiêng tai lắng nghe, hình như có muôn ngàn tiếng chuông đang ngân rung lên đâu đó, trong tâm hồn hắn hay giữa cõi hư không mờ ảo của những giấc mơ đẹp nhất đời hắn từng mơ ? Ngước nhìn vòm lá yên tĩnh trên cao, hắn tưởng như mình trẻ lại. Hắn vẫn là hắn của thuở nào, đang len lén hướng về phía em và đám trẻ đang phát những tín hiệu câm !